Rời đi là quyền tự do. Đàng hoàng là lựa chọn!
Trong cuộc sống và công việc, đôi khi tôi bắt gặp những gương mặt mệt mỏi, vật vờ. Khi được hỏi, tôi thường nói: trước một sự việc không như ý, ta có 3 lựa chọn.
- Một là vui vẻ chấp nhận.
- Hai là thể hiện rõ chính kiến và rời đi.
- Ba là ở lại nhưng liên tục phàn nàn.
Trong ba lựa chọn đó, lựa chọn thứ ba là tệ nhất. Nó không chỉ bào mòn năng lượng của chính bạn, mà còn âm thầm làm suy giảm khả năng chịu trách nhiệm với cuộc đời.
Tôi hiểu, không phải ai cũng lười biếng hay thiếu cố gắng. Có những người thật sự đã kiệt sức sau một thời gian dài gồng gánh.
Có những người từng rất nhiệt huyết, nhưng rồi dần mất niềm tin vì môi trường, vì áp lực hoặc vì cảm giác mình không còn thuộc về nơi đó nữa.
Trong hơn 30 năm đi làm, tôi đã chia tay với nhiều cộng sự, nhất là giai đoạn sau này. Phần lớn họ đều là những người làm việc tận tâm cho tới ngày cuối cùng. Tôi quý những người như vậy. Và tôi luôn tin, những người biết khép lại một chặng đường tử tế thường sẽ có những khởi đầu mới tốt đẹp.
Ngày nay, chúng ta nói rất nhiều về tự do. Tự do lựa chọn công việc, tự do theo đuổi đam mê, tự do rời bỏ những nơi không còn phù hợp với mình nữa. Nhưng tự do lựa chọn là đặc quyền, còn trách nhiệm và kỷ luật tự thân mới là dấu hiệu của sự chuyên nghiệp và trưởng thành.
Có một trạng thái tôi thấy ngày càng phổ biến: con người đã nghỉ việc trong tâm trí từ lâu nhưng cơ thể vẫn đi làm mỗi ngày. Họ vẫn chấm công, vẫn nhận lương, nhưng năng lượng và trách nhiệm thì đã tắt dần. Họ làm việc đối phó, hời hợt và tự an ủi rằng: “Mình đâu còn muốn gắn bó với nơi này nữa.”
Điều nguy hiểm là khi bạn thỏa hiệp với sự nửa vời quá lâu, não bộ sẽ xem đó là tiêu chuẩn mới. Bạn nghĩ mình đang phản ứng với công ty hay sếp, nhưng thật ra, thứ bị tổn thương nhiều nhất chính là uy tín cá nhân của mình.
Người chuyên nghiệp không dễ trong những ngày thuận lợi. Họ được nhận ra ở những ngày không còn nhiều cảm hứng nhưng vẫn làm đúng, làm đủ và giữ cam kết của mình.
Cảm xúc là chuyện cá nhân. Nhưng cam kết là điều bạn đã hứa với tổ chức, với đồng đội và với chính danh dự nghề nghiệp của mình. Hai điều đó không nên bị lẫn lộn.
Bạn hoàn toàn có quyền không thích văn hóa công ty, không hợp với sếp và không muốn tiếp tục đồng hành. Nhưng chừng nào còn nhận lương, khi đó vẫn cần làm phần việc của mình một cách tốt nhất có thể.
Làm tốt một việc mình không thích không phải là cúi đầu chịu đựng. Đó là một dạng kỷ luật và tôn trọng bản thân. Nó cho thấy bạn đủ trưởng thành để không để cảm xúc nhất thời phá hỏng cách mình đối xử với công việc và với người khác.
Nếu nơi hiện tại thực sự không còn phù hợp với giá trị sống hay con đường phát triển của bạn, hãy rời đi. Không ai có nghĩa vụ phải gắn bó cả đời với một công ty cả. Nhưng hãy rời đi khi đã sẵn sàng, đừng rời bỏ trách nhiệm trước khi rời đi.
Một người ra đi đường hoàng là người biết khép lại cánh cửa cũ một cách tròn trịa. Bàn giao sạch sẽ. Không để lại những “bãi chiến trường” cho người sau. Không biến mất đột ngột để đồng đội chới với giữa những phần việc dang dở.
Có những cánh cửa khép lại không hề vui vẻ. Nhưng ít nhất, ta vẫn có thể bước tiếp mà không phải cúi mặt vì những gì mình đã bỏ lại phía sau.
Sưu tầm