Bỏ việc để làm tài xế công nghệ?

Bỏ việc để làm tài xế công nghệ?

Vừa rồi, lướt LinkedIn, tôi đọc được chia sẻ của một bạn kỹ sư phần mềm đã tạm gác công việc IT để chạy xe công nghệ.

Bạn nói công việc IT cho mình nhiều thứ: thu nhập ổn định, tư duy logic, cơ hội phát triển. Nhưng sau nhiều năm sống giữa màn hình, deadline, notification và các cuộc họp online, bạn bắt đầu thấy mình mất dần cảm giác “được sống”.

Những ngày mưu sinh bằng chạy xe công nghệ, bạn đã gặp cô chú đi chợ, sinh viên, khách du lịch, dân văn phòng. Có người im lặng suốt quãng đường, có người kể chuyện gia đình như nói với một người quen cũ. Và đôi khi, chỉ cần chạy giữa thành phố lúc sáng sớm, đầu óc bạn đã nhẹ hơn rất nhiều. Bạn kết bài bằng một câu: Mình sẽ quay lại CNTT với một tâm thế khác — nhiều năng lượng hơn, nhiều trải nghiệm hơn và hiểu cuộc sống hơn.

Nhiều người nhìn bên ngoài vẫn rất ổn: có công việc tốt, thu nhập khá, vị trí chấp nhận được. Nhưng bên trong lại có cảm giác cuộc đời mình đang bị cuốn đi quá nhanh.

Tôi nghĩ đây là một dạng khủng hoảng rất phổ biến của thời hiện đại: khi con người giải quyết được bài toán sinh tồn, nhưng bắt đầu mất kết nối với ý nghĩa sống.

Cách đây nhiều năm, khi Uber vừa vào Việt Nam, tôi và một người anh là doanh nhân khá nổi tiếng cũng từng nói đùa với nhau: Hay đăng ký chạy Uber thử cho biết? Lúc đó, cả hai đều rất hào hứng với ý tưởng được làm một điều gì hoàn toàn khác với guồng công việc quen thuộc. Cuối cùng chúng tôi không làm. Nhưng sau này nghĩ lại, tôi hiểu cảm giác đó không phải vì thích lái xe.
Nhiều người không thiếu tiền mà họ thiếu cảm giác được sống chậm mà không thấy có lỗi. Là một ngày không phải liên tục phản hồi các vấn đề, các câu hỏi từ khắp nơi.

Nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy tỷ lệ burnout và mất kết nối với công việc đang tăng rất mạnh, đặc biệt ở nhóm làm chuyên môn cao và làm việc cường độ lớn. Công nghệ giúp con người hiệu quả hơn, nhưng cũng khiến ranh giới giữa công việc và cuộc sống gần như biến mất.

Chúng ta online mọi lúc, phản hồi tức thì. Và dần dần sống trong trạng thái “luôn phải sẵn sàng”. Đó là lý do rất nhiều người bắt đầu mơ về một cuộc sống khác: mở quán cà phê, làm vườn, bán hàng rong, lái xe công nghệ, hay bỏ phố về quê.

Những giấc mơ đó không hẳn vì công việc hiện tại quá tệ. Mà vì họ đang nhớ một phiên bản con người của mình trước khi bị cuốn vào guồng quay hiệu suất.

Tuy nhiên, tôi cũng không nghĩ chạy xe công nghệ là “đáp án”. Bất kỳ công việc nào cũng có áp lực riêng của nó. Sau những ngày đầu còn thấy tự do, rồi sẽ tới những ngày mưa, kẹt xe, mệt mỏi thể chất và áp lực thu nhập. Nếu bên trong mình không thay đổi, thì vài tháng hay vài năm sau, cảm giác cũ có thể sẽ quay lại dưới một hình thức khác.

Có người làm rất nhiều nhưng vẫn giữ được sự cân bằng: họ còn thời gian cho gia đình, cho thể thao, cho đọc sách, cho bạn bè và cho những khoảng lặng không bị công việc chiếm hết. Ngược lại, có người mang trạng thái căng thẳng đi khắp nơi. Đổi công ty, đổi nghề hay đổi thành phố rồi cuối cùng vẫn quay lại cảm giác cũ.

Cho nên, điều đáng suy nghĩ nhất từ câu chuyện này là tại sao rất nhiều người phải đi đến mức muốn bỏ hết mọi thứ thì mới cho phép mình nghỉ ngơi? Tại sao “sống chậm”, “hiện diện” hay đơn giản là có thời gian thở… lại trở thành thứ xa xỉ? Và tại sao chúng ta cứ đợi đến lúc mệt mỏi mới chịu nhìn lại cách mình đang sống?

Tôi nghĩ anh bạn IT kia rồi sẽ quay lại công việc.

Nhưng điều quan trọng là sau khoảng dừng đó, anh có sống khác đi không: biết đặt ranh giới cho công việc, biết chăm sóc tinh thần của mình, biết dành thời gian cho những điều không tạo ra tiền nhưng giữ cho mình còn là con người không?

Sưu tầm