Những rủi ro khi đi tour xe máy

Những rủi ro khi đi tour xe máy

Chiều nay nghe tin anh Mai Nguyên là 1 rider kì cựu bị ngã xe nặng khi đang đi tour xa nhà, mình cảm thấy thật may mắn khi giờ này vẫn còn ngồi đây để gõ những dòng này.

Nếu không tính 2400km xuyên Việt vừa rồi, thì trong 1 năm vừa qua mình cũng chạy xe máy hơn 11.000km rong ruổi khắp mọi cung đường từ Tây Bắc, Hà Giang, Đông Bắc, Trường Sơn… đủ cả. Và mỗi chuyến đi là 1 lần nguy hiểm, trở về tới nhà là 1 sự may mắn.

Cũng phải nói trước là mình và các anh em trong đoàn chạy xe CỰC KỲ VĂN MINH, luôn luôn tuân thủ tuyệt đối biển báo và luật giao thông, không có chuyện chạy nhanh vượt ẩu. Tốc độ về cơ bản là đúng luật, chỉ có hiếm hoi lắm lắm ở đoạn đường nào không có ai và tầm nhìn thoáng 1-2km thẳng tắp thì mới mát ga lên 100-120km/h. Nói không phải khoe nhưng chạy xe như vậy là cực kỳ chậm, vì toàn xe máy 1200cc lớn gấp 10 lần xe máy bình thường. Chỉ cần hơi vặn nhẹ ga một cái là tốc độ tăng lên thêm 20-30km ngay.

Bởi vì anh em luôn ý thức rằng mình chạy xe để hưởng thụ cung đường và cảnh đẹp, chứ không phải chạy để khoe xe hay khoe mình chạy nhanh. Và nếu có rủi ro xảy ra thì đầu tiên là không biết xoay xở ở nơi hoang vu kiểu gì, tiếp theo là gia đình khổ, cuối cùng là bị xã hội chửi. Mà cái bọn đi xe uỳnh uỳnh vốn đã bị ghét sẵn rồi.

Thế nhưng, đã ngồi lên xe là nguy hiểm. Đó là sự thật phải thừa nhận.

Có rất nhiều rủi ro không thể lường trước được trên đường, dù rằng chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng đến đâu đi chăng nữa, và có lái xe an toàn tuân thủ luật thì cũng sẽ có những bất ngờ nằm ngoài tầm kiểm soát. Lúc ấy thì đành phó mặc cho ý trời, có thể kể đến vài rủi ro như sau:

1. Đường trơn bất ngờ. Đây là tình huống nguy hiểm nhất.

Có 2 kiểu là vệt nước và dầu.

Nếu trời mưa đường ướt thì không nói, vì anh em sẽ chủ động đi chậm hơn tốc độ quy định. Thế nhưng nếu trời khô và đột nhiên ở trong cua có vệt nước thì khá là nguy hiểm. Bởi không ai có thể tránh được vệt nước đó cả. Người đi đầu đoàn chắc chắn sẽ gặp, các thành viên đi sau có thể chủ động giảm tốc khi được báo qua bộ đàm gắn trong mũ bảo hiểm.

Kiểu thứ 2 là các vệt dầu thì nguy hiểm nhất. 100% xe đi vào vệt này sẽ bị loạng choạng đảo bánh, còn có bị ngã hay không thì thật sự là do yếu tố nhân phẩm và các cụ gánh có khỏe không.
Trong tour xuyên Việt vừa rồi, mình tí nữa thì nằm lại giữa núi rừng hoang vu vì cái vệt dầu này.

Đó là hôm chạy cố từ A Lưới về Prao với quãng đường dài khoảng 150km hoàn toàn không có bất kỳ nhà dân hay cây xăng nào. Lúc đó tầm 7-8h tối và trời tối đen như mực, đã thế lại ăn quả sương mù dày đặc, tầm nhìn chỉ 5-10m. Do xe mình có đèn halogen phá sương nên đi trước dẫn đoàn, chạy rất chậm chỉ tầm 30kmh. Và ở trong 1 khúc cua bỗng dưng mình thấy đường có vệt gì đen đen, nhưng đang vào cua thì không tránh được. Và bụp 1 phát xe trượt bánh loạng choạng, tay lái đảo như điên. Nghĩ trong đầu thôi quả này ăn lồn rồi, chuẩn bị cho việc ngã xe đến nơi.

Nhưng may sao các cụ vẫn thương, xe lấy lại cân bằng và không làm sao. Nhìn sang bên kia đường thì thấy 1 vệt đen khác to tổ bố và có cành cây cảnh báo, còn ở bên này ngay trong cua thì không có. Bố tổ sư!
Quả đấy mà bị ngã thì chắc là khóc tiếng mán thật. Vì giữa núi rừng hoang vu mà trời tối đen như mực, đã thế lại còn không biết có sóng điện thoại hay không. Nếu xe hoặc người bị làm sao mà không đi tiếp được thì chắc chắn là ngủ đêm ở đấy luôn, vì với khoảng cách 70-80km cho tới điểm dân cư gần nhất thì có gọi cứu hộ cũng phải chờ vài tiếng đồng hồ.

rủi ro khi đi tour xe máy
Tác giả bài viết trong một lần phiêu du

2. Ổ gà ổ voi.
Với các xe có hệ thống giảm sóc tốt như ADV thì mấy cái này là trò trẻ con. Thế nhưng với Triumph Bobber thì khá nhức đầu, bởi nó là con xe có giảm sóc – tệ – nhất – thế – giới.

Thật ra việc đi trên đường gặp vài cái ổ gà là bình thường, cũng không có gì to tát để kể. Thế nhưng bản thân mình thì gặp 2 phát hỏng xe vì mấy cái ổ gà này.

Phát đầu tiên là hôm đi Mù Căng Chải về gần tới nhà, trời mưa nhưng đường vắng nên anh em vẫn chạy tầm 60-70kmh. Lúc đấy tránh xe đi ngược chiều nên mình lái vào sát lề, thì bụp 1 phát ăn ngay cái ổ gà sâu đéo chịu được, mà do trời tối với mưa nên không nhìn trước được nó sâu như nào. Ổ gà bình thường sâu 2-3cm thì mình vẫn phi qua ầm ầm không có vấn đề gì nên chủ quan, nhưng quả ổ gà kia thì …. kết quả là cong mẹ vành luôn. Của quý khách 2 củ.

Phát thứ 2 là trong chuyến Xuyên Việt vừa rồi. Chuyến này thì không gặp ổ gà nào sâu như lần trước, nhưng mà lại gặp quả đường bê tông vỡ nát dài … 70km. Dcm trần đời tôi chưa thấy cái đường nào nó xấu mà kéo dài như cái đường từ đèo Lò Xo kéo dài về phía Bắc cả. Đi 11.000km đủ loại đường sá nhưng chỗ nào xấu nhất nó cũng dài vài km là cùng. Còn ở đây 70km mà đường bê tông 100% đi đã tê tay rồi, đã vậy mặt đường còn vỡ nát, chênh nhau 5–7cm giữa các vết vỡ. Đi qua đoạn này chỉ dám lò dò tầm 40kmh. Và nhấn mạnh là đường vỡ nát liên tục, không có đoạn nào đường trơn và đẹp mà dài quá 100m cả. Hiếm hoi lắm có đoạn nào đi qua cầu thì nó rải cho tí nhựa đường đi còn êm, nhưng cũng chỉ được 10s sau là lại gặp đường bê tông vỡ nát.

Vấn đề ở đây là xe mình khá nặng, 250kg nên khi phang vào chỗ vấp thì phản lực nó cũng mạnh. Vì thế dù có đi chậm thì cũng cảm thấy tê hết cả tay. Gặp vài cái ổ gà thì không sao, nhưng ổ gà liên tiếp trên quãng đường 70km thì quá kinh khủng.

Hậu quả là sau chặng đó thì xe rụng mẹ hết 2 cái xi nhan và cái đèn hậu, biển số cũng tí thì rụng, may mà phát hiện để xiết lại kịp thời. Của quý khách 7 củ.
Quả 70km này thật sự là đáng nhớ, tới nỗi 1 anh đi ADV cùng đoàn cũng bị long mẹ ốc và suýt rơi cả thùng, may mà phát hiện kịp.

3. Xe khác đi ẩu.
Cái này thì chắc mọi người cũng hiểu, không phải nói nhiều. Mình đi chậm và đúng làn đường nhưng gặp con xe khác phóng nhanh vượt ẩu thì lúc đó chỉ có khấn ông bà mà thôi. Gặp đoạn đường thẳng thì mình còn chủ động nép vào vỉa để tránh, chứ gặp thằng ng.u nào vượt trong cua thì thôi lạy nó luôn.

4. Thời tiết.
Mưa gió thì quá bình thường, nhưng đang đi các cung miền núi mà gặp mưa lớn thì khóc thét ngay. Bởi kèm theo đó sẽ là sạt lở và lũ quét.

Tour Mù Căng Chải lần ấy, trước khi mình bị cong vành thì cũng gặp trận mưa to ở trên đèo. Do xe nặng và đầm nên cũng không cảm thấy gió to lắm, cho tới khi thấy cây cối đổ la liệt thì mới ối dồi ôi. Lúc đó đành rẽ vào nhà dân tìm chỗ trú mưa. Lúc sau ngớt mưa đi tiếp thì thấy nước trên triền núi đổ xuống đường như thác, chỉ sợ sạt lở và lũ quét bất ngờ. Nhưng cũng không ở lại được, đành đi tiếp.

Rất may mắn là đa số các cung đường miền núi phía Bắc thì nhà dân 2 bên đường rất nhiều, hầu như không bao giờ gặp cảnh đi vài chục km không thấy nhà nào cả. Nên có sự cố gì thì tìm sự giúp đỡ cũng đơn giản hơn là cung Tây Trường Sơn.

5. Trâu bò dê chó.

Đây là mấy con hay đi nghênh ngang giữa đường. Về cơ bản thì nhìn thấy nó từ xa thì dễ giảm tốc và tránh né. Nhưng đôi khi gặp đàn trâu đông là cũng són đái, vì chúng lồng lên lao vào húc thì có mà tránh vào mắt. Team mình đã 2 lần bị trâu đuổi sợ hết hồn. Kiểu thấy nó đằng trước, từ từ đi qua thì bất ngờ nó lồng lên lao tới. May mà xe khoẻ nên vít ga chạy kịp.

Còn Bò với chó thì hay có trò nghe tiếng xe là giật mình chạy lung tung. Nhiều khi thấy nó bên trái thì mình đi dạt sang bên phải, nhưng nó hoảng quá lại chạy mẹ sang bên phải, nên kinh nghiệm gặp bọn này là phải đi chậm và thật bình tĩnh.
Đi tour miền Bắc thì gặp nhiều trâu bò, đi tour miền Trung thì gặp nhiều dê, chỗ nào thị trấn thì nhiều chó.

Ngoài ra còn gà, nhưng mà con này thì đơn giản vì có cán qua mình cũng không sao, chủ nhà lại được bữa cải thiện. Có cái là bọn này gặp xe là rất hay lao ra cản đường, team mình có 1 anh là chuyên gia săn gà luôn. Tránh không kịp.
Trên đây là vài rủi ro mà chắc chắn ai cũng gặp khi đi tour xe máy, còn nhiều cái lặt vặt nữa nhất thời chưa nhớ ra. Vợ mà biết như này chắc chắn không cho đi chơi nữa, nhưng may mà vợ mình không có thói quen đọc FB của mình vì nó … quá dài.

Rùi ro như vậy, nhưng thật sự đã đi chơi bằng xe máy là nghiện, những gì nhận được là xứng đáng.

Đó không phải là những tấm ảnh đẹp, checkin lấy thành tích. Đó chỉ là trò của bọn trẻ con, nếu chỉ cần có thế thì đi máy bay xe khách cho nhàn thân.

Đi tour xe máy, cái mình nhận được là những khoảnh khắc tuyệt vời vô tình bắt gặp trên đường mà mình biết là sẽ không bao giờ gặp lại thêm một lần nữa. Đó có thể là một cảnh hoàng hôn tím lịm cực đẹp, hoặc cũng có thể là cảnh mây lững lờ luồn qua khe núi, hay là đằng sau 1 khúc cua tự nhiên lại là biển xanh rộng mênh mông… Đó là những thứ chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.

Ngoài ra đó là … tình cảm đồng đội. Thật sự đi tour thế này cảm giác giống như đi đánh trận vậy. Mỗi anh em trong đoàn đều có bộ đàm gắn trong mũ, vừa đi đường vừa trò chuyện linh tinh trên giời dưới biển, vừa cảnh báo cho nhau những tình huống phát sinh trên đường. Vì thế, đi tour không chỉ đơn thuần là lái xe, mà còn là trò chuyện cùng nhau, hơn cả những buổi cafe hay nhậu nhẹt. Về vấn đề intercom này mình sẽ biên 1 bài sau vậy. Ai dùng rồi là hiểu nó cực kỳ quan trọng.

Cuối cùng, rủi ro lúc nào cũng có, nếu sợ rủi ro thì chỉ có ở trong nhà suốt ngày. Mà thật ra số đã đen và ông giời đã gọi thì kiểu gì mà chả lên đường. Đang ở trong nhà thì bị oto húc vào, đi tập thể dục thì bị cành cây rơi vào, đứng chờ đèn đỏ thì bị xe khác ủi đít… Có quá nhiều rủi ro nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.

Điều duy nhất chúng ta có thể làm đó là chuẩn bị đón nhận tất cả mọi thứ đến với mình. Là họa thì không thể tránh, là phúc thì trước sau gì cũng gặp.

Và như một nhà hiền triết đã nói: Đi để trở về.

Thật sự, sau mỗi chuyến đi chơi xa, về nhà ôm vợ con trong tay mà thấy mình thật hạnh phúc. Những thứ hàng ngày là bình thường bỗng trở thành niềm vui khôn tả.
Chúc anh em vạn dặm bình an, trở về gặp lại gia đình.

ST