Học hay show off

Học hay show off

ĐỂ VIỆC HỌC KIẾN THỨC VÀ KỸ NĂNG HIỆU QUẢ HƠN – Phần 1: Học hay show off?

Tôi đi dạy về kỹ năng bán hàng và quản lý bán hàng từ năm 2005 khi đã mở công ty được một vài năm. Tôi gặp đa dạng nhiều kiểu học viên, từ nhà nước tới tư nhân, từ ông chủ tới nhân viên. Điều đáng lo ngại tôi thấy trong cách học của người Việt Nam, đặc biệt là giới doanh nhân ngày càng có nhiều bệnh, và sơ xảy là mắc phải mà nhất thiết phải rút kinh nghiệm nếu muốn học cho nhanh và hiệu quả hơn:

Tuýp đầu tiên là những người rất, rất, rất thích những hình ảnh đồ họa màu mè: Phải công nhận những thứ đó hấp dẫn thật. Chính vì tính hấp dẫn của nó, nên người ta bị chìm trong đó, chỉ chăm chăm copy xuống từ bài giảng mà không rõ có dùng được không. Hoặc đôi khi thậm chí không hiểu sơ đồ đó dùng để làm gì. Tôi cách đây hơn 15 năm không phải là ngoại lệ. Vì nghĩ rằng đồ họa hay biểu đồ là phải rất mất công nghiên cứu mới phát hiện ra, mới tổng hợp kiến thức uyên bác lại nên tôi sưu tầm cả lô xích xông những thứ như vậy. Cho tới khi nhận ra rằng, đó đáng ra chỉ nên được coi là công cụ để hỗ trợ học tập chứ không phải là bí kíp thần kỳ. Đặc biệt là khi mỗi biểu đồ thuộc về nhiều môn khác nhau, cứ lưu lại mà ỷ y không chịu học để hiểu ngay, về tới nhà mới mở ra thì không khác gì “đuổi hình bắt chữ”, tha hồ gán cho biểu đồ cả loạt ý nghĩa mà chính người làm ra nó chưa từng biết tới!

Khi tôi đi dạy cho một số trung tâm, phát hiện ra rằng đi liền với các bộ complet sang trọng, nước hoa thơm tho và mái đầu uyên bác trên cặp kính cận hàng hiệu thì thường các thầy hay trưng ra một số mind map rất hoành tráng và được trang trí kỹ lưỡng bởi các từ dùng hoa mỹ. Từ tiếng Việt đơn giản các thầy không dùng, dùng hẳn từ Hán Việt hay tiếng Anh, và đôi khi sức sáng tạo lôi các thầy đi xa quá nên thành ra các thầy bịa ra các thuật ngữ mà tôi dám chắc giờ mà mấy cụ thâm nho như Phan Bội Châu hay giỏi ngôn ngữ như Nguyễn Tuân có sống lại cũng đành phải chắp tay lại mà vái vì nó hoàn toàn không có trong từ điển nào cả. Nó trái ngược hoàn toàn với cái lối dân dã và giản dị hoá tới tận cùng của ông già Noel Lý Trường Chiến trong group của chúng ta. Các thầy làm như thế là vì học viên thấy như vậy mới là “kiến thức xịn”!

Phản ứng nói chung của học viên trong các lớp có các bộ bàn ghế “rất CEO” ấy là lấy smartphone ra chụp lia lịa, miệng tấm tắc, chép miệng tiếc thay cho cả những người không có dịp nghe thầy giảng! Những học viên này sau khi chụp xong thì dành thời gian còn lại chủ yếu là để post trên face và đưa lên những status rất deep như là “ không có gì khó nếu chúng ta quyết tâm!” rồi “từ nay không gì có thể cản trở bước tiến lên của chúng ta được nữa!” và cần mẫn tag anh em bạn bè vào. Nếu để tổng kết thì tôi sẽ gọi họ là học viên “đi làm thương hiệu cá nhân”. Chắc chắn họ sẽ quên nội dung lớp học giống các lớp khác, vì họ tới không phải vì học!

Tôi luôn có cảm giác tiếc tiền thay cho các học viên có kiểu học như vậy, bởi chỉ có càng hỏi, càng trao đổi, đặc biệt là những vấn đề thực tế mà các doanh nghiệp đang đối mặt hàng ngày, chúng ta mới lại càng lấp đầy chỗ trống kiến thức của mình. Cả ở phía học viên và giảng viên! Còn việc làm mầu chỉ có giảm mức độ tập trung chú ý.

Hãy luôn nhớ, đọc xong một cuốn sách, học xong một lớp, hay cả một khoá học, điều quan trọng nhất là mang về được 1 hay 2 điều hữu ích để áp dụng ngay, nâng cao hiệu suất công việc kinh doanh của chúng ta!